Cô hoảng hốt bật người ra. Hắn nhanh chóng lao tới vồ lấy cô như một con sói. Bàn tay giữ chặt miệng cô, ngăn những tiếng động đáng tiếc xảy ra cho kế hoạch của hắn. Cô vùng vẫy chống trả yếu ớt, mắt cô ứa nước liên tục ướt đẫm đôi gò má hồng vì lạnh, và vì bàn tay siết chặt của hắn. Hắn nhìn cô, mê mẩn. Hắn chậm rãi liếm những giọt lệ trên má cô. Nước mắt cô không có vị. Nó lạt, nhạt nhẽo vô cùng. Hắn thì thầm.
_Mày có yêu tao?
Tiếng ư ư đáp lại hắn, không rõ nghĩa.
_Nước mắt của mày, giống tao.
Cô im lặng, không còn chống cự nữa.
_Cả hai chúng ta đều vô cảm khi yêu nhau phải không?
Cô nhắm nghiền, nước mắt lại tuôn rơi, những giọt đục ngầu.
_Những giọt nước mặn chát, và tao không thích vị chát chút nào. Hoàn toàn không.
Hắn áp má cô vào má hắn. Rồi cũng bất thần như khi hắn chộp lấy cô, hắn ném cô vào cột tường, trước khi cô kịp khuỵu xuống. Đôi tay xương xẩu lạnh buốt của hắn xiết chặt quanh cổ cô, ấn mạnh. Đôi mắt nâu dại đi, mờ đục. Hoang tưởng. Một Lần nữa trong cơn mê, cô nhìn thấy hai dòng lệ bạc rơi xuống, đôi mắt điên cuồng chỉ còn sự chết chóc của cô hằn sâu trong đó.
_Nếu là mày… mày có buông lỏng tay?
Cô tỉnh lại trong bệnh thất. Trên cổ cô còn hằn rõ những ngón tay đỏ bầm. Những câu hỏi dồn dập dội vào cô, hai đứa bạn đeo bám cô tra hỏi nguyên nhân. Nhưng cô chẳng nói một lời nào. Không ai biết kẻ tấn công cô là ai, kể cả chính cô.
Sau đêm ấy hắn trở nên xa lạ. Cô đã chết một lần và hắn không biết làm sao một kẻ đã chết 1 lần lại có thể suy nghĩ. Cô mừng vì hắn đã quay lại trường vào năm sau, thực sự mừng vì điều đó. Đôi mắt quét qua hắn rõ ràng cảm xúc của cô. Khi ấy hắn dường như thấy được tử thần trong đôi mắt nâu đó.
Trong một ngày gió nổi nào đó của năm thứ sáu vội vã, cả hắn và cô cùng dừng lại để hoàn thành một cuộc nói chuyện giữa những kẻ điên loạn.
_Mày nói đúng, Malfoy._cô cười, ngọn đồi ở làng Hogsmead lồng lộng gió_Tao có thể khóc bất cứ khi nào tao muốn. Chỉ cần tao điều khiển.
Hắn dựa lưng vào một gốc cây, nhếch môi chờ đợi.
_Vậy mày đã điều khiển thế nào trước tao vậy?_cô hướng về hắn cái nhìn sắc bén_Sao mày có thể dừng lại nụ hôn ở năm thứ tư mà không vượt hơn một chút trong hành động trước tao. Nếu là Ron, hay Viktor Krum thì có lẽ…
Hắn rút một con dao nhỏ, bén ngót và ánh sáng xanh trên lưỡi dao lấp loáng rọi qua mặt Hermione. Hắn lượn lưỡi dao trong lòng bàn tay còn lại của hắn như trêu cợt, ánh mắt nhìn cô ngạc nhiên rất thoả mãn. Bất thần, hắn đâm sâu vào lòng bàn tay mình, không một cái nhíu mày, thích thú nhìn chất dịch màu đỏ chảy ra từ vết cắt.
_Thì ra nó là thật.
_Cái gì?_cô gắt_
_Thứ chất lỏng nhầy màu đỏ và có vị tanh tưởi mà mọi người đều gọi là máu._hắn đáp_Tao không hề nghĩ là mình có thứ này trong người.
_...
_Biết không._hắn tiếp_Cũng như vậy, tao không hề nghĩ tao giống hai gã ngốc mày nhắc đến. Mặc dù… có thể lúc đó tao không muốn chỉ dừng ở nụ hôn.
Không còn dừng ở lý trí. Cả hai đã đặt chân hoàn toàn qua ngưỡng cửa dành cho người điên. Đuổi theo nhau, yêu nhau như những kẻ điên cho rằng mình tỉnh trí.
Khi những kẻ quanh cô bắt đầu lo lắng cho cô sau sự biến mất của Draco Malfoy cùng Snape, khi cô nhìn thi thể thầy Dumbledore với đôi mắt phẫn nộ lẽ ra không phải có nơi một kẻ lý tính như cô, cô đã điên cuồng trong tỉnh táo, tìm hắn, bằng mọi cách tra ra nơi hắn sẽ đến hay xuất hiện.
Cô ghét ngày sương mù sau lần chết ấy. Nhưng cô vẫn đi vì hắn sẽ ở đó. Ở đó. Chờ cô. Lần này mảnh giấy trong tay hắn, bị siết chặt gần như nát.
Cô nhìn hắn. Cuộc nói chuyện với giáo sư McGonagall hiện rõ mồn một.
“Thầy Dumbledore đã rất lo cho trò và trò Malfoy” bà chậm rãi, cặp kính trễ sâu trên sóng mũi.
“Vì sao ạ?” cô hỏi với cái trách nhiệm phải hỏi.
“Sợ điều cả hai trò sẽ làm với nhau, sợ cái điều ám ảnh tình yêu giữa hai trò” bà nói, nhìn thẳng vào cô học trò.
“Điều gì ạ?” cô vẫn không để mình thoát khỏi cơn mơ.
“Đêm ấy, trò biết ai là người tấn công trò đúng không?” bà nói, giọng đều đều “Đêm ấy, trò có muốn chết không?”
“Có” cô đáp dứt khoát
“Còn bây giờ?” bà nheo mắt.
“Không”
“Lý do?”
“…”
“Đó là điều cụ Dumbledore lo sợ” bà kết.
Cô bước tới bên hắn, trong màn sương mờ ảo thấm trên từng thớ da. Hắn đẹp, lạnh lẽo và u uất. Hắn, mái tóc bạch kim không vuốt gọn gàng càng tăng thêm phần quyến rũ. Hắn, đôi mắt xám, vô định mà cô không bao giờ có được. Tất cả những thứ nơi hắn cô đều khao khát lấy.
_Tôi đã tìm cậu._cô bước chậm đến bên hắn_từ sau khi cậu biến mất.
_Để làm gì?_hắn hỏi_
_Để nói…_cô đáp chậm khi vòng tay ôm đầu hắn và tìm kiếm một nụ hôn trên đôi môi khô lạnh_tôi yêu cậu…
Hắn đáp lại vòng tay cô. Hắn đáp lại nụ hôn cô. Hắn tiếp nhận sự mơn trớn của đôi tay cô trên khuôn mặt gầy lạnh lẽo của hắn. Họ hôn nhau, ngọt ngào và nồng thắm trong đêm sương rơi dữ dội, che khuất mọi tầm nhìn, che khuất lẫn nhau. Nụ hôn của hắn dần yếu ớt, hắn dừng lại, tựa vào vai cô.
_Đây là cách ra tay của một mudblood?_hắn mỉm cười đầy thỏa mãn_Rất chậm, không nhanh mà rất chậm, tốt hơn khi dùng lời nguyền nhiều. Lời nguyền nhanh quá.
Cô ôm hắn, vuốt ve mái tóc hắn bằng bàn tay bết thứ chất lỏng nhầy. Chất lỏng màu đỏ. Mái tóc hắn bết đỏ, gương mặt hắn bết đỏ khi chuyển sang sắc tái mét. Hắn vẫn ôm rịt lấy cô, tìm kiếm nụ hôn cô và cô một lần nữa lại cho hắn. Họ hôn nhau, chậm và yêu thương. Sương vẫn rơi đều, rơi đều quanh họ, che khuất mọi thứ. Che thân xác hắn trượt khỏi cô, che đôi mắt hắn hướng về cô lần cuối. Nụ cười của hắn. Mãn nguyện.
Cô bước khỏi vùng sương phủ. Đôi mắt vô hồn. Cô đã để lại phần lớn trong cô ở vùng sương phủ đó, thứ cô mang theo hiện thời không nhiều, đủ để cô có thể đi và nói máy móc. Vị gíao sư già chờ cô trên ngọn đồi của trường. Bà nhìn bàn tay ướt máu của cô, thì thầm.
_Đó là điều cụ Dumbledore lo sợ.
_Sợ rằng con sống là vì hắn?_cô nói, khi đi lướt qua bà_
_Sợ rằng con chết theo cậu ta.
Lời bà không đuổi theo cô gái vẫn đang lững thững bước đi.
Bình minh lên.
Hôm nay mặt trời không xua được sương phủ lấp nữa. Sương phủ bao trùm người con gái đó. Hơi thở lạnh lẽo quấn lấy cô. Phần lớn trong cô đã để lại nơi vùng sương phủ, phần còn lại chỉ đủ để cô trả lời và sống máy móc.
Họ yêu nhau như những kẻ điên loạn.
Lần cuối cô khóc, sương đã rút hết những giọt nước mắt của cô.
Lần cuối hắn khóc, nước mắt đã hoá thành máu của chính hắn.
Tràn lan… màu xám…
The end/
_________________
Hãy cầu nguyện dưới cây giẻ gai và lời cầu nguyện đó sẽ bay đến thiên đường